This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

8/4/13

Ứng dụng nhắn tin miễn phí và các bài toán khó tại VN

Techdaily.vn – Line, Viber, Whatsapp, Kakao Talk… đang có một cuộc đua đầy tốn kém để thu hút người dùng trong khi về lâu dài vẫn phải nghĩ cách kiếm tiền từ việc cung cấp dịch vụ miễn phí và xoa dịu mâu thuẫn với các nhà mạng trong nước.
Whatsapp (2009) và Viber (2010) là hai trong số những phần mềm ra đời sớm nhất và phổ biến nhất cho phép nhắn tin, gọi điện miễn phí giữa các smartphone với nhau thông qua kết nối Wi-Fi hoặc 3G. Người dùng Việt Nam đã nhanh chóng đón nhận xu hướng ngay khi những ứng dụng này mới ra đời cách đây hơn 2 năm. Không như các dịch vụ chat Yahoo Messenger hay Skype đòi hỏi phải đăng ký tài khoản, sử dụng nickname và add (thêm) bạn bè một cách thủ công, các ứng dụng nhắn tin miễn phí, hay còn gọi là dịch vụ OTT (Over-the-top), chỉ yêu cầu người dùng nhập số điện thoại và mã xác thực, sau đó hệ thống tự động quét danh bạ để tìm những bạn bè đã cài phần mềm.
Các dịch vụ nhắn tin, gọi điện miễn phí hay còn gọi là dịch vụ OTT đang bùng nổ tại Việt Nam. - Ảnh: Số hóa
Các dịch vụ nhắn tin, gọi điện miễn phí hay còn gọi là dịch vụ OTT đang bùng nổ tại Việt Nam. – Ảnh: Số hóa

Nhưng đến năm 2012, trào lưu sử dụng dịch vụ OTT mới thực sự bùng nổ khi các nhà cung cấp ứng dụng Line Messenger, Kakao Talk, Wechat chính thực đổ bộ vào Việt Nam với các chương trình quảng bá rầm rộ. Tuy nhiên, họ đang gặp không ít những khó khăn và các bài toán cần phải giải.
Bài toán thứ nhất: Chiếm lĩnh vị trí số một
Là phóng viên và thường xuyên vắng mặt ở tòa soạn, chị Hoài đã tìm ra một cách đơn giản và không tốn kém để trao đổi bài vở. Hàng sáng, chị và các đồng nghiệp nhắn tin cho nhau qua Whatsapp để chia sẻ thông tin và cùng góp ý cho nhau cách triển khai từng bài viết. Họ có thể thoải mái trả lời nhau như đang trò chuyện qua chat mà không phải cân nhắc, tiết kiệm từng tin nhắn như với SMS.
Còn Hoàng, du học sinh tại Pháp, lại chọn Viber để gọi điện về nhà. Nhờ ứng dụng này, cậu có thể liên lạc với bố mẹ qua điện thoại di động bất cứ khi nào có việc mà không phải nhắn tin nhắc bố mẹ đăng nhập để chat qua Skype như trước nữa.
Trong khi đó, Nhung, sinh viên năm thứ hai tại Đại học Thương mại (Hà Nội), lại mê mẩn các sticker (một cách gọi khác của các biểu tượng vui tương tự emoticon) trong Line Messenger. Cô yêu khuôn mặt đầy biểu cảm của gấu Brown, thỏ Cony, chim Birzzle… và cho rằng những hình ngộ nghĩnh này là công cụ đắc lực trong việc bày tỏ cảm xúc. Đến cả anh người yêu “khô như ngói” của Nhung cũng bắt đầu chịu khó gửi sticker cho cô hơn dù anh này chưa bao giờ sử dụng các mặt cười khi chat trên Yahoo Messenger.
Mỗi ứng dụng có thế mạnh riêng, mỗi người dùng lại có cách đánh giá riêng. Có người cài 3-4 chương trình cùng lúc, có người chỉ chọn một phần mềm họ thích nhất. Vì vậy, các nhà phát triển đang phải nỗ lực đầu tư và quảng cáo để mọi người nhớ đến sản phẩm của họ.
Zalo - một trong số những ứng dụng nhắn tin của Việt Nam tham gia thị trường này - Ảnh chụp màn hình
Zalo – một trong số những ứng dụng nhắn tin của Việt Nam tham gia thị trường này – Ảnh chụp màn hình

Line, Kakao, Zalo… đang tích cực triển khai các chiến dịch quảng bá từ nhà ra ngõ, từ mạng xã hội đến truyền hình, từ trong thang máy tới xe bus với mục tiêu trở thành dịch vụ OTT đầu tiên đạt 2 triệu người dùng. Tuy nhiên, đối thủ đáng gờm nhất của họ lại chưa chính thức có mặt ở Việt Nam. Đó là Viber và Whatsapp. Đầu tháng 3, Viber tuyên bố đã có 3,5 triệu người dùng Việt Nam còn Whatsapp chưa công bố số liệu. Đây là con số rất ấn tượng vì Viber chưa đẩy mạnh quảng bá cho dịch vụ của họ tại bất kỳ nước nào. Do đó, để vượt được Viber, các ứng dụng đã chính thức được tung ra trong nước sẽ còn phải cố gắng nhiều.
Bài toán thứ hai: Doanh thu từ dịch vụ miễn phí
“Hàng triệu người dùng và không kiếm được một xu” là tiêu đề bài viết của CEO Licensario từ năm ngoái về Viber. Viber rất thành công khi đã có 175 triệu người sử dụng và là một trong những dịch vụ được yêu thích nhất. Đổi lại, công ty này tiêu tốn tới 200.000 USD mỗi tháng để có thể duy trì dịch vụ trên khắp toàn cầu. Talmon Marco, Giám đốc điều hành Viber Media, tuyên bố họ không bao giờ thu phí tải ứng dụng, phí nhắn tin, gọi điện và cũng không chấp nhận quảng cáo vì màn hình smartphone vốn đã quá nhỏ nên mọi người sẽ không muốn không gian nhỏ bé đó lại bị che lấp bởi các banner. Để kiếm tiền, Viber cho hay trong năm 2013, họ sẽ triển khai một số dịch vụ thu phí khác nhưng hiện vẫn chưa tiết lộ cụ thể.
Trong khi đó, Line đạt được doanh thu lớn từ việc bán các vật phẩm đi kèm như sticker, vật dụng trong game…qua cổng thanh toán của Google Play, App Store. Theo thống kê của App Annie, tháng 2/2013, Line là ứng dụng đứng đầu về doanh thu trên App Store trong hạng mục tiện ích.
Những sticker đáng yêu trong Line. - Ảnh: ST
Những sticker đáng yêu trong Line. – Ảnh: ST

“Tuy nhiên, tôi muốn nhấn mạnh rằng mục tiêu của Line lúc này không phải là tăng doanh thu. Chúng tôi không nghĩ quá nhiều tới lợi nhuận mà thay vào đó là nỗ lực cải tiến để làm hài lòng người dùng. Với tiềm lực mạnh mẽ từ NHN, lúc này chúng tôi muốn mang đến một sự khác biệt có giá trị cho cộng đồng hơn là thu tiền từ họ”, đại diện của Line tại Việt Nam nhấn mạnh.
Nói cách khác, Line, Kakao, Zalo… đang muốn tập trung thâu tóm người dùng hơn là nghĩ đến chuyện sinh lời. Nhưng như Viber tốn tới 200.000 USD mỗi tháng, các nhà cung cấp sớm muộn cũng phải tính tới điều này. “Với quá nhiều dịch vụ cạnh tranh, giải pháp thu phí là điều khó xảy ra. Các nhà cung cấp sẽ phải tìm cách khác để kiếm lời. Dù có thu hút được bao nhiêu người sử dụng, thất bại trong việc giải bài toán doanh thu sẽ dẫn đến sự ra đi của nhiều dịch vụ, trừ khi dịch vụ đó được hậu thuẫn bởi những công ty có tiềm lực mạnh, hoặc được các mạnh thường quân mua lại”, Josh Martin của công ty phân tích thị trường Strategy Analytics nhận xét.
Bài toán thứ ba: Giải quyết mâu thuẫn lợi ích với các nhà mạng
Câu chuyện về các phần mềm gọi điện miễn phí qua mạng Internet và 3G bắt đầu nóng lên khi tại Hội nghị Triển khai nhiệm vụ năm 2013 của Bộ Thông tin và Truyền thông ngày 24/12, ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Viettel, đã phát biểu rằng dịch vụ OTT như Viber, Whatsapp đang là nguy cơ với các doanh nghiệp viễn thông nói riêng và ngành CNTT, truyền thông, truyền hình nói chung. Các dịch vụ viễn thông cơ bản như thoại, SMS, truyền hình chiếm tới 80% doanh thu của nhà mạng và đương nhiên, “nồi cơm” này sẽ bị ảnh hưởng nếu dịch vụ miễn phí sinh sôi nảy nở. Ông Hùng đề nghị Bộ nên có chính sách quản lý dịch vụ OTT trên cơ sở không kìm hãm nhưng phải đảm bảo sự phát triển bền vững của ngành viễn thông.
Còn trong Hội thảo dịch vụ OTT (Over The Top) trên hạ tầng băng rộng ngày 28/3 tại Hà Nội, đại diện của MobiFone cho hay: “Chỉ tính riêng SMS, các nhà mạng trên thế giới năm 2012 đã thất thu khoảng 13,9 tỷ USD, chiếm khoảng 9% doanh thu, vì các dịch vụ OTT. Việt Nam là môi trường rất tốt cho các dịch vụ OTT phát triển. Năm ngoái, tốc độ tăng trưởng smartphone tại Việt Nam đứng thứ hai thế giới, trong khi cước 3G của Việt Nam cũng thuộc dạng thấp nhất trong khu vực. Như thống kê mỗi ngày có tới 280.000 cuộc gọi, 8,7 triệu tin nhắn qua Viber thì nhà mạng đã thất thu trên dưới nghìn tỷ đồng mỗi năm trong khi lượng tiền thu về từ cước dữ liệu không đáng kể”.
Ngày 3/4, tại Hội nghị giao ban Quản lý nhà nước quý I/2013 của Bộ TT&TT, ông Phạm Hồng Hải, Cục trưởng Cục Viễn thông, nêu quan điểm: “Có những doanh nghiệp di động đề xuất nhà nước nên cấm dịch vụ gọi điện không mất tiền, nhưng đa số ý kiến cho rằng đây cũng là một dạng dịch vụ tiên tiến nên không nên cấm. Một trong những giải pháp được kiến nghị là cần có chính sách định hướng nhằm thúc đẩy sự hợp tác giữa các doanh nghiệp di động và các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ OTT trên cơ sở người sử dụng vẫn tiếp cận được dịch vụ nhưng cũng không làm ảnh hưởng lớn đến toàn bộ hoạt động của doanh nghiệp di động. Thời gian tới, Cục Viễn thông sẽ cùng các chuyên gia tổ chức hội thảo về vấn đề này để tìm ra chính sách quản lý phù hợp”.
Trước thông tin trên, Line cho hay họ rất vui mừng khi biết các mạng di động tại Việt Nam không có những nhận định tiêu cực về dịch vụ OTT. “Line đã xuất hiện tại 230 quốc gia. Tại những nước này, chúng tôi không hề gặp bất cứ khó khăn nào từ phía các nhà mạng và tôi nghĩ Việt Nam cũng là đất nước có môi trường đầu tư ổn định, nên đã chuẩn bị nhiều kế hoạch để có thể hợp tác các bên”, đại diện của Line chia sẻ.
Các chuyên gia viễn thông nhận định, giải pháp hợp lý tại thời điểm này là doanh nghiệp viễn thông và các cung cấp dịch vụ OTT có thể bắt tay nhau để đưa ra gói cước mới và ăn chia theo tỷ lệ để vừa đảm bảo lợi ích của đôi bên vừa không làm ảnh hưởng quá nhiều đến quyền lợi của người sử dụng.

[Truyện Audio] Cuộc điện thoại ngày mưa

Audio - Nguyên khẽ lăn chiếc xe đến bên cửa sổ. Cơn mưa phùn từ chiều hôm trước đến sáng nay vẫn chưa dứt. Cô bé lặng yên, không ngước mắt nhìn ra cửa sổ lấy một lần, mặc cho hoa lá, cỏ cây đang reo vui, mơn mởn, căng tràn sức sống dưới làn mưa mỏng trong veo...
 
 ***


[audio:url=http://cdntn.com/audio/20121230/cuoc-dien-thoai-ngay-mua.mp3]



Vậy là đã nửa năm kể từ ngày vụ tai nạn khủng khiếp xảy ra. Trên đường đi học về, Nguyên bị một chiếc xe buýt đâm phải, đôi chân dập nát nên phải cưa. Bao ước mơ, hoài bão của một cô bé tuổi mười lăm vỡ vụn theo tai nạn thảm khốc ấy. Từ lúc chuyện dữ xảy ra, Nguyên không còn nói chuyện, gặp gỡ hay tiếp xúc với bất kỳ ai ngoài bố mẹ. Nguyên cho rằng cuộc sống của mình như vậy là hết, mọi điều tốt đẹp trên đời sẽ chẳng bao giờ đến với mình nữa... 
Bỗng tiếng chuông điện thoại reo vang, một cuộc điện thoại gọi nhầm vào máy nhà Nguyên. Sau khi xin lỗi vì đã làm phiền, cô bạn ở đầu dây bên kia hỏi khẽ:
- Mình nghe giọng bạn buồn quá! Có phải bạn đang gặp chuyện gì không? Mình rất vui nếu có thể giúp bạn...
Chẳng hiểu sao lúc ấy Nguyên lại khóc và muốn tâm sự ngay với người bạn đó. Nguyên khẽ nói:

- Mình đã gặp một tai nạn khủng khiếp và tai nạn ấy khiến mình không thể đi lại được nữa...
Cô bé ở đầu dây bên kia lặng đi một lát, rồi nhỏ nhẹ:

- Mình tên là Mai. Mình xin chia buồn cùng bạn vì nỗi bất hạnh này. Nhưng bạn hãy cố gắng lên bởi xung quanh bạn còn rất nhiều điều tốt đẹp. Mình nghĩ rằng, lúc này thiên nhiên sẽ là bài thuốc hiệu quả giúp bạn mau chóng lấy lại tinh thần đấy.
Nguyên ngập ngừng:
- Lâu lắm rồi mình chưa ra khỏi phòng. Thực ra là mình rất ngại...
Mai mỉm cười nói tiếp:
- Nếu vậy thì mình sẽ kể cho bạn nghe nhé!
Rồi cứ thế, hằng ngày Mai và Nguyên đều nói chuyện với nhau qua điện thoại. Nguyên mặc cảm nên vẫn sống khép mình. Tuy nhiên, cô bé rất thích nghe Mai kể chuyện. Từ chuyện vườn hoa nhà Mai có những loại cây gì, màu sắc của chúng rực rỡ ra sao, đến chuyện con mèo nhà Mai rình bắt chuột như thế nào...
Qua lời kể của Mai, trước mắt Nguyên hiện ra một bức tranh thật sống động, rực rỡ sắc màu, ngát hương thơm và rộn rã âm thanh. Nụ cười đã dần trở lại trên môi Nguyên. Và điều tuyệt vời hơn cả là Nguyên bắt đầu muốn ra ngoài để tận hưởng cảm giác hạnh phúc mà thiên nhiên mang lại.
***
Hôm nay, Nguyên rất vui vì Mai hẹn sẽ đến thăm và đưa Nguyên đi chơi. Đúng giờ hẹn, Mai đến nhà Nguyên với bó hồng vàng trên tay, loại hoa mà Nguyên rất thích.
Chưa kịp vui mừng vì được gặp người bạn bấy lâu tâm sự qua điện thoại, Nguyên đã giật mình nhận ra một sự thật đau lòng: Mai là người khiếm thị.
Không để Nguyên hỏi gì thêm, Mai nói luôn:
- Xin lỗi Nguyên vì mình đã giấu bạn, tất cả những gì mình kể với bạn đều do mình tưởng tượng ra thôi. Từ khi sinh ra mình đã không nhìn thấy ánh sáng rồi. Mình kể cho bạn nghe là để bạn thêm tự tin, thêm yêu cuộc sống và yêu chính bản thân mình.
Rồi Nguyên và Mai cùng òa khóc, hai cô bé ôm chặt lấy nhau. Nguyên chợt nhận ra rằng, trên đời này còn có nhiều người bất hạnh hơn mình, chính vì thế mà mình phải cố gắng vượt qua khó khăn, cố gắng sống tốt. Giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má càng khiến cô bé hiểu một chân lý giản dị: không chỉ nụ cười mà đôi khi giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc, đó là giọt nước mắt đồng cảm của con người với con người.
Nguyên thầm cảm ơn cuộc điện thoại nhầm lẫn vào ngày mưa hôm ấy, bởi chính nó đã mang đến cho Nguyên không chỉ một người bạn tuyệt vời mà còn tiếp thêm cho cô bé sức mạnh, niềm tin vào cuộc sống và chắp cánh ước mơ để bay cao, bay xa hơn...
Nguyễn Thu Hằng

[Truyện AUDIO] Lá thư từ Thiên Đường

Audio - Khi bạn mất đi một ai đó và bạn nghĩ rằng bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn, thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất.
***


[audio:url=http://cdntn.com/audio/20121230/la-thu-tu-thien-duong.mp3]

Sally vội vã tiến đến cửa phòng cấp cứu khi thấy cánh cửa bên trong mở ra. Sally hỏi vị bác sĩ: "Con trai của tôi thế nào rồi... Thằng bé sẽ ổn chứ?... Tôi có thể nhìn nó ngay bây giờ không!..." Vị bác sĩ trả lời từ tốn
"Tôi rất lấy làm tiếc, chúng tôi đã làm hết sức mình có thể!"
Sally tự hỏi với lòng mình "Tại sao những đứa trẻ có thể chịu được căn bệnh ung thư, Chúa hầu như không ngó ngàng đến chúng sao. Chúa, người ở đâu trong khi con trai con lúc này cần một đặc ân của người!"
Vị bác sĩ trả lời bên cạnh Sally: "Ít phút nữa sẽ có ý tá đưa chị vào thăm cháu bé, trước khi chúng tôi chuyển cháu đi."
Sally muốn nói với người y tá rằng cô muốn ngay lúc này được gặp mặt con trai bé bỏng của cô để nói lời tạm biệt cậu bé, trước khi không còn dịp nào để có thể nhìn thấy cậu bé nữa.
thiên-đường-của-con
Sally đưa nhanh những ngón tay của mình lên mái tóc còn bối rối. "Bà đã chuẩn bị mang bao trùm tóc chưa..." người y tá nói. Sally nhanh chóng nhận bao trùm tóc dành cho người thăm bệnh lên đầu, vừa trùm tóc xong Sally khẽ nói: "Jimmy đã từng có ý nghĩ sẽ hiến thân xác của mình cho trường đại học y. Thằng bé bảo rằng như thế sẽ có lúc giúp được cho một ai đó, và đó là điều thằng bé muốn.
Câu trả lời đầu tiên của tôi là không thể, nhưng Jimmy nói với tôi rằng "Mẹ à, con muốn mình trở nên có ích ngay cả khi con không còn sống nữa, có thể điều đó sẽ giúp được cho một cậu bé cô bé nào giống như con để bạn ấy có thêm thời gian sống với gia đình của bạn ấy!"
Sally bảo rằng: "Jimmy của tôi là một cậu bé có trái tim bằng vàng, thằng bé luôn luôn nghĩ đến người khác, luôn muốn giúp đỡ những mọi người bằng một cách nào đó khi thằng bé có thể"
Sally từ từ bước chậm rãi đến phòng bệnh nhi lần cuối sau khi cô đã từng túc trực tại nơi này hơn 6 tháng ròng. Cô ngồi lên chiếc giường bệnh của Jimmy và thu dọn những món đồ chơi của Jimmy cho vào túi. Cô lẳng lặng xách chiếc túi nhỏ cho vào băng ghế của chiếc xe và từ từ lăn bánh. Bệnh viện lùi dần về phía xa như thể cô càng chạy xa bệnh viện chỉ còn như một cái chấm nhỏ nhoi. Sally không hề quay đầu lại nhìn, cô sợ mình lại trở đầu xe và chạy đến Jimmy một lần nữa.
Sally lái xe về nhà một cách khó nhọc và hầu như càng khó hơn khi bước chân vào nhà. Một cảm giác trống rỗng khiến cho Sally buốt tim. Cô mang chiếc túi đựng đồ chơi từ bệnh viện của Jimmy về phòng, và để mọi thứ bày biện đúng như khi Jimmy vẫn còn ở nhà, chiếc xe đồ chơi cứu hỏa được để góc kệ sách. Rồi Sally ngồi xụp xuống bên chiếc giường của Jimmy, cô ôm ghì chiếc
gối của Jimmy vào lòng và nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi.

hạnh-phúc-bất-tận
Sally tỉnh giấc vào khoảng nửa đêm và nằm dài trên giường bỗng một lá thư rơi ra từ chiếc gối. Cô nhặt nó lên và đọc
"Mẹ ơi!
Con biết rồi mẹ sẽ rất nhớ con, nhưng mẹ đừng bao giờ nghĩ rằng con sẽ quên mẹ hoặc con không còn yêu mẹ nữa, bởi vì dù con không còn ở cạnh mẹ để nói con yêu mẹ rất nhiều.
Con luôn nghĩ đến mẹ mỗi ngày và con luôn muốn yêu mẹ mỗi ngày mỗi nhiều hơn. Một ngày nào đó mẹ với con sẽ được gặp lại nhau. Mẹ à, nếu mẹ muốn những đứa trẻ giống con không thấy cô đơn và buồn chán, mẹ hãy cho các bạn ấy phòng của con, cho các bạn ấy những món đồ chơi con đã từng chơi. Hoặc nếu như mẹ mang các món đồ chơi của con cho một bé gái nào đấy, bạn ấy sẽ không thể nào chơi những món đồ chơi của bọn con trai chúng con, lúc ấy mẹ nên mua cho bạn ấy một con búp bê hay món đồ chơi mà bạn ấy thích.
Mẹ đừng buồn khi nghĩ về con mẹ nhé, nơi này thực sự rất tuyệt. Ông và bà sẽ gặp con sớm thôi nếu con đã có mặt ở đây và chạy vòng quanh nhìn ngắm mọi nơi, nhưng hẳn là sẽ không lâu nữa đâu. Các thiên thần rất thân thiện và con rất thích nhìn họ bay lơ lửng trên cao.
Con mãi yêu mẹ
Jimmy của mẹ."
Khi bạn mất đi một ai đó và bạn nghĩ rằng bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn, thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất.
hạnh-phúc-cuối-cùng
Vào một lúc nào đó bạn sẽ có thể lại yêu ai đấy theo cách mà bạn đã yêu người đấy, nhưng vĩnh viễn sẽ không có ai có thể yêu người ấy như bạn đã yêu.

"Tin không? Tớ sẽ thay đổi cậu trong 7 ngày" (Bản đầy đủ)


"Tin không? Tớ sẽ thay đổi cậu trong 7 ngày" là truyện dài đã có từ lâu và được chia sẻ nhiều trên cộng đồng mạng trong thời gian dài. Ngày hôm nay, 60schiase xin đăng tải lại toàn bộ đầy đủ các chap của truyện dài này.
Ngoài truyện dài này, 60schiase còn chia sẽ, tìm thêm nhiều câu chuyện nửa để đăng tải phục vụ việc tìm đọc của các bạn.
Đây là LINKs các Chap hiện có của "Tin không? Tớ sẽ thay đổi cậu trong 7 ngày"
Tạm thời thì Ad chỉ tổng hợp được 2 chap, các chap sau sẽ cố gắng update lên sớm nhất cho các bạn :D

Chuyên mục: [ TRUYỆN DÀI ]

"Tin không? Tớ sẽ thay đổi cậu trong 7 ngày!" (Chap2)

Chào các bạn của 60s CHIA S!
Hôm nay mình xin đăng liên tiếp 2chap (Chap 1 và 2) lên 60s CHIA Sđể các bạn tiện theo dõi, các Chap sau sẽ cố gắng update liên lục cho các bạn. Để tiện theo dõi, các bạn có thể truy cập vào mục: TRUYỆN DÀI  của 60schiase.blogspot.com hay truyện dài: "TIN KHÔNG? TỚ SẼ THAY ĐỔI CẬU TRONG 7 NGÀY" (Bản ĐẦY Đ) 
- Mọi đóng góp cho 60schiase.blogspot.com các bạn có thể comment bên dưới :D - Cảm ơn đã ủng hộ 60schiase ^^

"Tin không? Tớ sẽ thay đổi cậu trong 7 ngày!" (Chap1)

"Hiếu và Mi học chung với nhau từ nhỏ , và khá thân nhau . . chúng vui đùa như trẻ con từ nhỏ rồi , đến khi học cấp 3, mỗi người 1 nết , Hiếu trở nên quậy phá , chẳng màn đến học hành , còn Mi lại là hội trưởng hội HS của trường 1 trái ngang chuyện là:  . . . . xem đi nhá
-Sao mày thay đổi nhiều vậy?

-Tao vẫn là tao mà

-Ngày xưa mày đâu như bi giờ.Mày giờ là dân chơi,đầu gấu nổi tiếng rồi.

-Thế thì có sao đâu.Cảm thấy k mún làm bạn với tao nữa thì bye bye

-Mày....tao từng là bạn thân của mày đó

-Thế mày có mún tao thay đổi k?

-Có!

-Vậy làm bạn gái tao đi!

Nó sững sờ k bít nên trả lời thế nào,chỉ bít nhìn theo thằng bạn đi xa dần.Nó mún Hiếu ngày xưa trở lại với nó...

....................

-Alo?-Hắn nhấc máy

-Mày có thể chơi 1 trò chơi với tao đc k?-Nó hỏi nhanh

-Trò gì?

-Trò chơi 7 ngày.Tao và mày sẽ giả làm ng iu của nhau.Mà bạn trai thì lun nghe lời bạn gái phải k?Vậy trong 7 ngày làm ng iu mày,tao sẽ khiến mày thay đổi

-.....

-Mày thấy sao?

-Tại sao mày mún tao thay đổi?

-Vì tao là bạn thân mày

-Chỉ thế sao?

-.........-Nó lưỡng lự-Phải

-Tao chơi!

Nói xong hắn cúp máy k để nó kịp nói thêm gì.Nó đã phải suy nghĩ mất 2 ngày,phân tích đủ mọi đường,vạch ra đủ kế hoạch để rồi đưa đến quyết định này.Nó k bít liệu mình có đang làm đúng k nữa.....

-----------------------------------------------------------------------------------------

Ngày thứ 1...

-Ê-Nó đang đi trên sân trường thì bỗng hắn đi đến khoác vai nó

-Làm gì vậy?-Nó tròn mắt ngạc nhiên

-Ủa?Vậy trò chơi chưa bắt đầu sao?-Hắn bỏ vội tay ra

-À...k,bắt đầu từ 0h đêm rùi

-Vậy seo?Thế mà k nói trc,bít thế đêm qua tao gọi điện phá mày-Hắn giả bộ trêu trọc nó

-Cái gì?Đánh chết giờ-Nó giơ nắm đấm lên dọa

-Hahaha,nóng thế.Đánh chết ng iu có cô đơn thì ráng chịu đó

-Hứ,ai thèm.K có thằng này thì còn thằng khác-Nó vênh mặt lên

-Thằng khác á?Mày mà đi với thằng nào tao đánh chết-Hắn giả bộ tức giận

-Hihihi,ghê nhỉ?

-Hì-Hắn gãi đầu-Mà này,đã giả vờ thì giả vờ cho giống đi,từ giờ xưng hô anh em ha!

-Êu,kinh.Thui đc roài.Nhưng mà nói trc cấm quá đà

-Bk rùi.Ăn sáng chưa?-Giọng hắn ân cần

-Hì,chưa.Đi ăn chung đê!

-Ok!

-Mà nè,anh đãi em nha!-Nó cố tính nói chữ anh và em ngọt sớt

-Ọe,bùn nôn.E hèm...Ừ,em mún ăn bao nhiu anh cũng chiều

-Hahhahaha-Cả 2 đứa cùng cười vui vẻ.

Tại canteen...

-Cho 1 sôi thịt,1 sôi trứng-Hắn gọi

-Mày vẫn nhớ tao thích ăn sôi trứng sao?

-Tất nhiên.Anh phải là ng hiểu em nhất chứ.Hahahah-Giọng hắn ngọt sớt

-Hix.K dám đâu.

Đang ngồi ăn bỗng nó để ý thấy mọi ánh mắt đang hướng về phía 2 đứa và nó hiểu tại sao

-Á à,2 anh chị này có vấn đề rùi-Mấy đứa con gái ra chỗ chúng tôi

-Vấn đề gì?-Hắn bỗng nắm lấy tay nó-Quá vấn đề ấy.Mi giờ là ng iu tớ,mý cậu cẩn thận hộ tớ

-Ồ Ồ Ồ.....

-Hì,bọn tớ....-Nó giả bộ ngượng

Vậy là tin nó với hắn iu nhau nhanh chóng đc lan khắp trường.Tin sốt dẻo là đằng khác bởi vì Hiếu nổi tiếng là dân chơi,thành phần cá biệt nhất,còn Mi lại là hội trưởng hội học sinh.Một đôi tưởng k bao giờ có thể giờ lại có thật...

Có nhìu thông tin bên lề nhưng nó k quan tâm.Nó chỉ hướng tới 1 mục tiêu duy nhất,đó là cải thiện lại thằng-bạn-đã-từng-rất-thân.

.......

Nó đang ngồi học bỗng điện thoại báo có tin nhắn

-Đang làm gì vậy,honeyyyy?

Nó bật cười vì tin nhắn củ chuối của hắn,rồi hí hoáy nhắn lại

-Em đang đi chơi với zai anh ạ.Vui lém đó-Nó công kích

-Hả,em dám...Đc,thằng đấy là thằng nào để anh đến...cho tiền.Hahhahah

-À đc.K cần đưa nó đâu,đưa cho em cũng đc rùi mà.

-Mơ đi!Hì.Hỏi thiệt đó,em đang làm gì vậy?

-Em đang học chứ còn làm gì.Chắc anh đang chơi hả?

-Ke ke,chỉ có ng iu anh là hỉu anh nhất thui.

-Liệu hồn,cứ từ từ em sẽ chỉnh đốn lại anh.Thui em phải học đã,nhìu bài quá>”<

-Hix,ghét ghê.Ưhm,học tốt nha em.Chúc em ngủ ngon!

-Hì.Chúc anh ngủ ngon.Nhớ mơ về em nha!!!

-Sao em chúc kỳ vậy?Chúc anh ngủ ngon mà bảo anh mơ đến em chả khác gì gặp ác mộng

Nó và cả hắn cũng ngồi cười vui vẻ.Trong lòng nó bỗng có cảm giác ấm áp lạ kỳ...nó đã thoáng nghĩ...đây k chỉ là giả vờ...

Ngày thứ 2

-Mi ơi,Hiếu gọi nè-Mấy đứa con gái lớp nó dài giọng ra trêu nó.

-Quỷ xứ-Nó lườm iu lũ bạn rùi chạy ra cửa-Anh tìm em có chuyện gì vậy?

-Em ăn sáng chưa?

-Hì,em ăn rùi.Hum nay mẹ nấu ở nhà.

-Chán ghê.Haizzzz,anh chưa ăn

-Hì,em đi cùng anh nha

-Ừh

Nó tự thấy tài đóng kịch của 2 đứa thật quá xuất sắc.Rõ ràng đang giả vờ mà vẫn nói đc những lời tình cảm như vậy thì quả là...Mà tại sao chưa có hãng phim nào đến kiếm nó đi đóng phim nhỉ?Diễn viên triển vọng thía mà ^.^

-Chiều em qua nhà anh nha

-Hả?-Đang ăn nghe nó nói xong hắn suýt rớt cả miếng thịt trg mồm(Mất vệ sinh quá>”<)

-Tao sẽ đến quản mày học bài.Còn nhớ trò chơi của chúng ta chứ?

-Haizzz,mệt rùi.Thui đc rùi,tùy mày.

-Hì-Nó mỉm cười nhìn hắn ăn mà cảm nhận rõ từng nhịp tim đang đập...

......

-Xuống mở cửa cho em đi!-Nó gửi tin nhắn cho hắn

10 phút sau

-Hơ hơ,bùn ngủ quá.Sao mày đến sớm thế?-mặt hắn hẵng còn ngái ngủ ra mở cửa cho nó

-Nhìn lại đồng hồ đi,3h rùi đó con heo-Nó nhăn mặt

-Hix,bình thường 4h tao mới dậy cơ-Hắn phụng phịu như con nít

-Mày vẫn k bỏ đc cái tật xấu đấy.Nản.Thui làm vệ sinh nhanh đi còn học nữa-Nó đẩy hắn vào phòng.

Nó đi quanh nhà hắn xem xét.Mọi vật vẫn thế,giống hệt hồi 2 năm trước,khi mà bọn nó còn chơi thân với nhau và ngày nào nó cũng đến quản hắn học.

-Vẫn như xưa hả?-hắn đã đứng sau lưng nó từ lúc nào

-Ừ.Chỉ có ng thay đổi-Mắt nó đượm bùn

-Thôi đi!-Hắn có vẻ cáu

-Tao nói có gì sai sao?******...giờ sao rùi?

-Đừng nhắc đến bà ta trc mặt tao.Mày có mún học nữa k đây?

-Học ở đâu đây?-Nó k dám nói thêm vì bk rõ tính khí của hắn thế nào mà.

-Phòng khách!-Hắn lạnh lùng quay lưng đi,điều đó làm nó bùn và hơn cả là...đau...

-Mai lớp mày học gì?

-K bk,có chép thời khóa biểu đâu.

-Mày thiệt là.May mà tao thông minh đã đi lấy TKB của lớp mày

-Ế,xí,ghét cái mặt

-Hì

1 tiếng sau....

-XONG!-Hắn hét lên sung sướng

-Mày cứ làm như vừa thoát cực hình đấy nhỉ?

-Chuẩn lun!

-Mày...mà mày học tốt thế cơ mà.Sao...điểm lúc nào cũng kém thế?

-K thích học.Đơn giản.Ê,đi ăn kem k em?-Hắn nháy mắt

-Ăn kem à?Anh khao nha!

-Hix,đồ kiệt sỉ.Đc roài

-Đi thay đồ nhanh lên.Em còn phải về nữa đó.

......

-Chị ơi,cho 1 socola và 1 vani-Hắn gọi

-Ủa?Vẫn nhớ em thix ăn gì sao?-nó có chút ngạc nhiên

-Quen nhau lâu vậy rùi mà.Với lại trí nhớ của anh tốt lắm.Keke

-Đừng nổ quá.Tưởng phải nhớ sở thix của các em nên quên con nhox này rùi-Nó giả bộ dỗi

-Sao mà quên nổi.Em như ma ám anh ý,mún quên cũng k đc.

-Á,anh mún em cho 1 trận k hả?

-Hix,em xin lỗi chị.Chị thì em sợ rùi-Hắn giả bộ sợ sệt làm nó phì cười

Cả 2 đứa nói chuyện rất vui vẻ lắm.Bọn nó cùng ngồi ôn lại những kỷ niệm vui buồn bên nhau ngày nào.Rồi hắn còn đưa nó về tận nhà.Cả 2 đứa như k mún xa nhau.

“Tít tít”-Chuông báo tin nhắn của nó kêu.
-Hum nay anh đã rất vui.Anh nhớ ngày xưa khi chúng ta luôn bên nhau.
-ừ,em cũng nhớ,nhớ lắm.Có thể vì em mà trở về như xưa k?
-Em k thể chơi với con ng bi h của anh sao?
-Có lẽ là k.Em k bk.N...nên nhớ trước kia và cả bây giờ,tao và mày chỉ là bạn thui.
-Ừ,chỉ là bạn!
Nó đọc tin nhắn,cảm nhận rõ nỗi buồn của hắn.Nó cũng buồn.Nó k bk tại sao bản thân lại cố chấp như vậy,nó đã từng nghĩ đến lỡ 1 ngày nó đánh mất hắn mãi mãi thì nó bk phải làm sao cả.Nhưng nó vẫn giữ mãi...trong lòng.Nó k dám hay sợ phải nghe lời mà nó k mún nghe.Nó chán nản,k buồn nhắn tin chúc ngủ ngon cho hắn nữa mà lăn lên giường ngủ lun.Nó k mún đối diện với hắn lúc này.Nó thật là hèn nhát khi chỉ bk chạy trốn.Nó ghét bản thân quá!

Ngày thứ 3
Bây giờ đã là giờ ra chơi rùi thế mà nó vẫn chưa thấy hắn đâu.Bình thường hắn đến tìm nó từ đầu giờ cơ.Nó thấy trống trải,thấy thiếu thiếu.
-Ê,làm gì mà trầm tư ghê vậy?-Nhỏ bạn thân ra hỏi nó
-Ơ..k có gì.Đang nghĩ bài học ý mà.
-Thui đi,sách mày giở đi mãi tận đâu thế kia thì học cái gì.Đang nhớ Hiếu hả?Hum nay chưa thấy cậu ta đâu cả
-Mày đừng nói linh tinh.Tao mà thèm nhớ hắn
-Sao?Cãi nhau à?Chẹp chẹp,mới có 2 ngày đã cãi nhau thì sau này k yên bình đc đâu.
-N mày ơi,nếu h tao đi tìm hắn thì có sao k nhỉ?
-Sao là sao?Ng iu tìm nhau thì có sao.Thời buổi này cọc đi tìm trâu hoài,lo gì.-Con bạn nó luôn bên cạnh giúp nó giải quyết mọi rối rắm,nó yêu con bạn vô cùng
-Hì,cảm ơn mày nha.Iu mày ghê!-Nó mỉm cười rùi chạy đi.Ừ nhỉ,nó k nên cứ tiếp tục cố chấp như vậy
.......
-Bạn ơi,Hiếu đâu?-Nó khều khều 1 đứa lớp hắn ra hỏi
-Hiếu....cậu ấy...-Nhỏ đó có vẻ sợ sợ k dám nói cứ nhìn qua tụi bạn cầu cứu
-Hiếu ở đâu mà bạn k nói cho tớ bk đc?-Nó bắt đầu thấy sốt ruột
-À,Hiếu..cậu ấy nghỉ mấy tiết đầu,chưa thấy đến lớp-1 thằng lớp hắn nhảy ra nói.Nó bk bọn đấy nói dối n có hỏi nữa cũng vô ích.
-Cảm ơn-Nó lạnh lùng bỏ đi,còn nghe rõ tiếng thở dài của tụi kia.
Nó thấy lo lo sao ý.Hiếu là học sinh cá biệt trong trường,nó bk quá rõ bọn lớp hắn che dấu cho hắn tức là có việc.Nó có linh cảm k lành.
......
“Tùng..tùng”
Cuối cùng đã đến giờ về,suốt mấy tiết cuối nó chả tiếp thu đc gì.Trong đầu nó chỉ toàn hình ảnh của hắn làm nó k tài nào tập trung nổi.Nó lững thững đi xuống bãi gửi xe,mặt buồn rười rượi.
-Mi ơi....-Nhỏ bạn nó chạy đến,thở hổn hển-Hiếu...hiếu..
-Hiếu làm sao-Nó bỗng cuống lên
-Cậu ấy....đánh nhau ở ngoài cổng trường.Vụ này to lắm.Cậu ra can Hiếu lại đi
Nó vội vàng chạy ra cổng mà quên cả việc cảm ơn bạn kia.Có lẽ hắn quá quan trọng với nó sao?Một đám đông vây quanh,nó bk chắc trong đó là hắn.Mấy đứa thấy nó đi đến sợ sệt tản ra chỗ khác,căn bản tụi nó sợ bị hội trưởng cho vào phòng kỷ luật hết thì chết dở.Nó k quan tâm,nó ra đây k phải với cương vị 1 hội trưởng mà là ng iu của hắn.
-Duy nói tớ nghe chuyện gì vậy-Nó chạy đến chỗ Duy-đứa bạn thân của Hiếu
-Ơ..sao cậu bk mà ra đây?
-Hỏi thừa,nói nhanh đi-Nó đứng nói chuyện với Duy mà mắt cứ nhìn về phía hắn.Hắn đang đứng ngay chính giữa đấu khẩu với 1 thằng lớp trên.Hắn vẫn chưa bk nó đến
-Thì tại....hồi ra chơi...mấy thằng lớp 12 kia gọi Hiếu đi nói chuyện rùi đấm nó 1 cái,còn khiêu khích nó cuối giờ đánh nhau.Hiếu tức quá nên giờ...thành ra vậy đó
Nó bk ngay mà,lại có chuyện.Những lần trước nó đã giả điếc khi nghe hắn đi đánh nhau,nó nể tình mười mấy năm bạn bè,nó k nỡ đưa hắn lên ban giám hiệu.Nhưng giờ,với cương vị là 1 bạn gái,nó k mún giả vờ như k có chuyện gì nữa.Nó bỏ cặp sách ra tính đi đến
-Cậu đi đâu vậy?-Duy bỗng giữ nó lại-Thằng Hiếu sĩ diện cao lắm,cậu mà vào can vớ vẩn nó đánh lun cậu đấy.
-Thách hắn đấy.Cậu cứ để yên tớ giải quyết vụ này.-Nó vùng tay ra bước vào
-Sao,có giỏi nhảy vô đánh đi mày-Thằng lớp trên khiêu khích hắn
-Mày k phải khích.Nếu thực sự mún giải quyết bằng vũ lực thì nhào vô.Đừng đứng đó sủa nữa,điếc tai lắm rùi đấy-hắn k vừa,nói shock lại tên kia
-Mày,đc.Anh em xông lên.
-Dừng lại-Nó hét lớn
Lúc này tất cả mọi người mới nhận ra sự có mặt của nó.Mấy thằng kia hoảng,tính chuồn nhưng thằng cầm đầu giữ lại,mặt vênh lên nhìn nó
-Ô,hội trưởng đó à?Ra đây tính xử lý tụi này hay...giúp thằng ng iu mày vậy?
-Mày mún nghĩ sao cũng đc.Tao k nói nhìu đâu,cho mày cơ hội cuối.Ngay lập tức rời khỏi đây tao sẽ tha cho tụi mày vụ này
-Hơ,mày nói hay ghê.Mày giờ cũng đổ đốn rùi,chả còn uy tín nữa đâu mà nói vậy.Ai bảo mày yêu ai k yêu lại yêu thằng Hiếu thì hỏng rùi.Hahahahah-Thằng kia đắc trí
-Ok.Mày đã chọn rùi đó nha.Giờ,đứa nào mún đánh nhau thì nhẩy vào đánh với tao.Ok k?-Nó đứng giữa 2 bên nói
-Mi,em làm gì vậy.Bọn anh k đánh em nhưng bọn nó thù em lâu rùi,nó k tha cho em đâu-Cuối cùng hắn đã chịu lên tiếng,nó thấy rõ sự lo lắng hiện lên trên gương mặt hắn và nó thấy vui.
-Anh lo cho bản thân đi.Em chưa hỏi tội anh dám đi đánh nhau đó.Để coi tụi nó làm gì đc em?-Nó tỏ vẻ giận
-Em có thể xử anh sau đc k?Giờ em tránh qua 1 bên đi.Anh k mún em mạo hiểm-Hắn thực sự quan tâm đến nó,lo cho nó vô cùng
-Em k sợ,em k mún anh bị thương
-Anh cũng k mún em bị thương!-Hắn quát lớn
-Hahahaha,tình cảm gớm nhỉ?Thế nào,đứa nào sẽ chết trc đây?-Thằng kia bỗng cười phá lên châm chọc
-Ê,mấy cậu lo giữ chặt Hiếu cho tớ,nếu làm tốt tớ sẽ tha k cho các cậu lên ban giám hiệu
Nó vừa nói xong lập tức bọn Duy túm chặt lấy Hiếu,tụi nó hiểu Mi mún tốt cho hắn và tụi nó cũng mún bảo vệ hắn
-Thả ra!-Hắn cố vùng vẫy
-Nào,thằng nào mún nộp mạng trc-Nó quay ra nói đầy khiêu khích
Thằng kia cười khẩy rùi phẩy tay cho lũ đàn em xông lên.Nó vẫn đứng yên,mặt lạnh băng...Đột ngột..nó nhảy lên,tung cú đá vào mặt 1 thằng và liên tiếp đánh nốt những thằng khác.Nó thân liễu yếu đào tơ mà khỏe phết,đánh phát nào là giặc nằm im phát đó.>”<
Mọi người đứng chết chân há hốc miệng nhìn nó.Ai biểu nó dấu tài kỹ vậy.Mấy thằng lớp 12 sợ tái mặt chạy hết cả lũ đi
-Tao còn nhớ mặt bọn mày đó.Mai chuẩn bị lên phòng kỷ luật nha!-Nó còn gọi với theo dọa bọn kia,nó đắc chí cười thích thú.
-“Cốc”-Á
Đang mải cười nó bị hắn cốc nguyên cho 1 cái đau điếng
-Làm gì vậy?-Nó hét lên
-Sao lại dại vậy?Nhỡ k bk võ thì phải làm sao?-Hắn rõ ràng đang lo lắng cho nó
-Nè,có võ mới dám nhảy vô chứ k đã trốn đi lâu rùi.Ngu gì.Hihihi
-Hì-Hắn phì cười,tự dưng hắn thấy nó thật đáng yêu.
-À mà còn vụ đánh nhau thì....
-A,anh sẽ chuộc tội bằng cách đưa em về nhà đc hem?Tốt quá còn gì.hì hì-Chưa đợi nó nói xong hắn đã nhanh miệng
-Tính kỹ nhỉ?-Nó lườm yêu hắn 1 cái rùi cũng vội nhảy lên xe để hắn đưa về.Nó thấy vui vui trong lòng.
.........
-Anh bị bọn nó đấm phải k?Còn đau k?-Tối nó nhắn tin hỏi thăm hắn
-Hì,có là gì đâu.Chuyện thường ý mà.
-Thường!Liệu hồn đó nhe!Để khi nào em đánh anh cho anh bk thế nào là thường
-Hix,em xin chị tha cho em.Em chót dại lần đầu.Huhuhu
-Hihihi,ừ,nể tình lần này chi tha nha.Mà đã bôi thuốc chưa?Nhớ ngủ sớm đó đừng thức muộn.
-Yes sir!
-Good night!
-Good night...XXX
Nó mỉm cười hạnh phúc rùi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.Còn 4 ngày nữa thui...nó chìm sâu vào giấc ngủ cùng con số 4...ngắn ngủi

Vận tốc YÊU

Chúng tôi ngồi đó.
Đối diện nhau.
Em và tôi.
Chiếc bàn ngăn giữa tạo một khoảng cách vừa đủ cho những thân tình và âm thanh hỗn độn xô đẩy vào nhau. Em đắm đuối tôi. Tôi mê mải ngắm nhìn em, thật kĩ. Đường phố dội vào chúng tôi những tiếng động lai tạp và hỗn loạn. Tiếng động cơ, tiếng còi xe, tiếng điện thoại, tiếng bước chân gõ lạch cạch vào cuộc trò chuyện của chúng tôi. Em ở trước mặt tôi, và với khoảng cách này, tưởng chừng như mọi ơ hờ của nhân gian cũng có thể chọc thủng cái màng mỏng manh đang ngăn cách hai chúng tôi, văng tôi và em va chạm vào nhau, giữa những biến động như thoi đưa của muôn nẻo cuộc đời.
Nhưng. Hỡi ôi…
Có biết bao nhiêu tình yêu đang chao đảo giữa thời thế, không thể cưỡng lại sức mạnh với tốc độ ánh sáng đang cuốn phăng đi mọi sự e ấp cần phải có của một mối nhân duyên. Tôi còn mong chờ ? Hay em còn tha thiết? Hay bởi chúng tôi đang mắc kẹt giữa trái tim riêng không xum vầy được với cái dòng chảy đang cuốn mọi tình yêu đi trên những lối mòn tẻ nhạt  và chóng vánh?
Vận tốc yêu
Tôi và em.
Bên nhau.
Trong một không gian và thời gian khác.
Những âm thanh thôi không động đậy trong sự riêng tư bất tận của tôi và em, để nhường chỗ cho nhịp tim của hai người đang vồn vã. Rực rỡ. Và sợ sệt.
Chúng tôi cứ thinh lặng như thế. Ngập ngùng như thế. Quên thời gian. Mải miết tô vẽ trong đầu nhau thứ màu sắc huy hoàng, đỏ thắm.
Đã 1 giờ trôi qua…
Một giờ trôi qua…
Thêm một giờ nữa, nặng mình lê bước tới không gian em và tôi…
Đã quá lâu để thỏa hiệp với im lặng. Tôi nhìn thấy rõ ràng mồ hôi đang tứa ra không kiểm soát nổi ở hai thái dương, trong khi hơi lạnh đang phủ kín cả cơ thể, khiến tôi ngồi yên như tượng đá. Phải có ai đó, một trong hai chúng tôi, phản kháng lại đôi bàn tay của sự im lặng đang bóp nghẹt lấy hai người. Cú bắt tay với ngôn từ cần kíp đến mức nếu chậm trễ, dù chỉ là một giây một phút nào thôi, thì tôi không chắc em và tôi còn có thể tiếp tục nhịp thở hay không?
Chỉ có điều… Ai sẽ là người lên tiếng? Em? Hay tôi?...
Vận tốc yêu
Bất thình lình, một âm thanh từ nơi xa xăm nào đó vọng lại. Nó văng vẳng một tâm sự và lời giãi bày kín đáo, kéo theo một sự váng vất và mơ hồ làm tôi hồ nghi. Tôi không thể khẳng định được nó đến từ đâu? Từ sâu thẳm trong tim em? Hay nó là những khát khao từ đáy lòng tôi?
Tôi bối rối.
Tôi hoang mang.
Khi mà em vẫn đang ở trước mặt tôi. Vẫn chăm chú để tôi biết tôi là em đang trọn vẹn hướng về tôi, đủ xa cách để khiến tôi chùn bước. Đôi chân nặng trĩu những tính toán cằn cỗi và những mộng ước vu vơ cứ níu chặt tôi. Một sự thách đấu tàn khốc giữa có em và một lời khước từ, giữa bên nhau và muôn trùng đơn côi, giữa tiến và lui, giữa đặt cược và chấp nhận trắng tay.
Trái tim tôi như ngừng đập sau khi nghe thấy em gọi tôi. Là tên tôi chứ không phải ai khác. Bộ não cùng trái tim ngay lập tức làm việc để truy cho ra tung tích của âm thanh mà đôi tai đã nghe được. “ Hãy ở lại bên em, anh nhé!”. Chính là giọng nói của em. Với thanh âm trong trẻo và ngọt lành không lẫn vào đâu được. Những êm dịu tôi vừa nghe được tạo cho tôi một ảo giác và tôi mau chóng bị nhấm chìm trong đó. Tôi ngây ngô. Tôi tự ma mị rằng có thể đây chỉ là giấc mơ thôi, và rằng tôi đang khuất lấp trong những mộng ước của riêng tôi mà thôi.
Tôi bối rối.
Tôi hoang mang.
Những ủ ê kéo dài suốt trong một khoảng khắc nào đó, cho đến khi tôi bước được đến điểm hội tụ của giác quan, thời gian và lòng can đảm, tôi mới ôm trọn vẹn tha thiết và ngọt ngào để nhìn thẳng vào mắt em. Trái tim phấp phỏng mong chờ một cái kết cho lần giao thoa cảm xúc. Của tôi và em.
Nhưng đôi mắt em đã ngêu ngao tận phương trời nào rồi…
Tôi hụt hẫng. Khi sự lơ đễnh của em đã ném trả tôi trở về với hiện thực này. Rằng không có một âm thanh hay giọng nói ngọt lịm nào cả. Rằng những cảm giác của tôi về em chỉ là những con rối nhì nhằng do chính tôi điều khiển mà không có bất kì một sự tác động nào của em. Ở thực tại này. Tôi và em. Vẫn ngồi đây. Ở giữa là chiếc bàn ngăn cách rộng 60 phân. Em và tôi. Xa xôi hơn bao giờ hết…
Thứ gì đó trong lồng ngực bên trái tôi, bỗng nhiên nhẹ bẫng…
Tôi và em.
Lạc nhịp.
Những tạp âm bên ngoài lại gõ nhập nhằng vào cuộc đời tôi và em…
Vận tốc yêu
Năm tháng vun vút vụt trôi qua từng ngón tay. Tôi gặp em. Em vẫn một mình. Tiếng chúng tôi quyện vào nhau, át cả những xô bồ phiền phức đang tung tăng ngả ngốn ngoài kia. Em nói, nhuốm màu kí ức. Em thổi bùng lên ngọn lửa ngày hôm qua: nếu xưa kia tôi nhanh chóng nhận ra đôi môi em đã mấp máy những yêu thương mỏng manh thì đã không có cái hiện tại này. Thì ra, nhịp đập của tôi không những đã lỗi thời mà còn thiếu tốc độ nữa. Ngoảnh mặt làm ngơ trước thứ cảm xúc thoáng chốc, thoi đưa như mì ăn liền và đồ ăn nhanh, tôi đã bị cái dòng chảy cảm xúc của nhân loại đá văng ra ngoài rìa, trơ trọi một mình ở thế giới riêng tôi. Tôi vạ vật ở những chuẩn mực dán mác tên tôi.  Em cười, phảng phất trong nụ cười là đám tro tàn: “ Tình yêu, đôi khi chính là một khoảng khắc, ở phút giây này…”
Là tôi đang mãn nguyện thỏa thê với hiện tại này hay đang gào khóc tiếc thương quá khứ đây? Lẽ nào tình yêu không phải là mỗi cái cúi đầu im lặng, là sự bối rối đắn đo, để kéo dài thêm khoảng khắc, để mỗi giây kéo dài thêm mỗi phút, mỗi phút kéo dài hơn hàng vạn giờ bên nhau sao? Điều tôi ấp ủ là tình yêu. Điều tôi ước nguyện là một đời chứ không phải là một khoảng khắc. Là thứ tình miên viễn vượt thời gian và in hằn trong tháng năm cuộc đời, chứ không chỉ là từng khoảng khắc ngắn ngủi, mỏng manh, váng vất như sương như khói. Trong khi em vẫn đinh ninh rằng: “ Tình yêu đôi khi chính là những khoảng khắc.”…
Vận tốc yêu
Và chúng ta có thể bước lên cỗ máy du hành xuyên thời gian trở về ngày hôm qua, được không? Để em bên tôi. Ở nơi đó. Thêm một lần nữa. Ở chiếc bàn tạo ra một khoảng giữa. Vừa đủ. Cho tôi và em. Lại một lần nữa. Vẫn là sự im lặng đó. Và em lên tiếng. Chính là âm thanh tôi đã từng nghe được. Tôi nhất định chờ đợi và can đảm bí mật hẹn hò với trái tim em. Để rồi không có không gian nào xa xăm đến như thế nữa. Có còn kịp phải không em?...
Có gột cho sạch một lần trái tim lỗi nhịp ???

Ba đồng xu

Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý trọng tình bạn của các anh, tình bạn của 3 đứa chúng mình. Em không muốn làm tổn thương một ai cả.
***
Valodia, Sasha và Tanhia là bộ 3 của trường trung học phổ thông của một thành phố nhỏ Xmolenxco chơi với nhau rất thân. Tuy 3 người học khác lớp nhau nhưng cùng trường, Valodia là chàng thanh niên mạnh khoẻ, tế nhị và nhã nhặn với mọi người. Còn Sasha học dưới một lớp, nhỏ con, nhanh nhẹn và học giỏi. Đôi bạn trai này gần nhà nhau và chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Họ đã từng bên nhau trong mọi xó xỉnh của thành phố khi còn ấu thơ. Khi lên trung học họ quen với Tanhia, một cô gái mới lớn được xếp vào hàng hoa khôi của trường. Tanhia có đôi mắt xám cùng mái tóc màu hạt dẻ rất nhí nhảnh. Ba người chơi với nhau thân thiết đến nỗi các bạn học của cả trường đều biết. Bọn lớn ở trường thường hay bàn tán về quan hệ của bộ 3 này. Có người thì cho là Valodia và Tanhia là một cặp, có người thì cho là Tanhia yêu Sasha... Cuối cùng thì mọi người chỉ biết là ba người này chơi thân với nhau còn hơn cả ruột thịt.
Ba đồng xu
Nói thẳng ra trong trái tim của Valodia lẫn Sasha đều muốn cất giữ hình ảnh của người bạn gái thân thương Tanhia cho riêng mình. Nhưng tình bạn giữa đôi bạn trai mạnh mẽ đến mức không bao giờ hai người dám nghĩ đến chuyện thổ lộ tình yêu với Tanhia. Họ không muốn tình bạn giữa 3 người phải tan vỡ. Tanhia cũng vậy, cô biết rằng cả 2 người bạn trai đều rất yêu mình, nhưng chưa một lần nào cô thiên vị ai, vì cả Valodia và Sasha đều tốt và đáng trân trọng như nhau, hơn nữa 2 người bạn trai lại quá thân thiết và gần gũi.
Thời gian rồi cũng trôi đi mau, 2 người bạn trai ra trường và công tác ngay tại thành phố, còn Tanhia thì đang học năm cuối của trung học. Họ vẫn gặp nhau hàng tuần, đi xem và thường đi khiêu vũ cùng nhau vào những ngày cuối tuần. Tình cảm vẫn mặn nồng như khi còn học trong trường, chỉ có điều là họ gặp gỡ nhau ít hơn.
Rồi chiến tranh xẩy ra, cả Valodia va Sasha đều được gọi nhập ngũ cùng ngày, Tanhia thì tham gia vào đội cứu thương của quận đoàn. Ngày hôm sau là ngày lên đường ra mặt trận, cả 3 hẹn gặp nhau tại nhà của Tanhia. Tối hôm đó như những lần gặp trước, họ có mặt rất đúng giờ. Nhưng ai cũng trầm lặng và ít nói hơn. May mà Tanhia còn chạy qua chạy lại chuẩn bị đồ ăn cho bữa tối. Khi cả 3 đã cùng ngồi bên nhau, im lặng, thì Sasha cất tiếng:
- Ngày mai là ngày bọn mình lên đường rồi mà ngày về thì không biết trước, có điều mà có lẽ không phải riêng mình mà chắc là cả Valodia nữa muốn nói với Tanhia rằng bọn anh rất yêu em.
Như đã chuẩn bị cho câu nói từ lâu lắm rồi, Tanhia không hề bối rối ngắt lời:
- Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý trọng tình bạn của các anh, tình bạn của 3 đứa chúng mình. Em không muốn làm tổn thương một ai cả.
Valodia nói cuối cùng:
- Tanhia, thú thật anh rất muốn có em trong đời, nhưng anh không muốn mất đi tình bạn đã có giữa chúng ta. Thật khó, nhưng cũng đến lúc chúng mình phải đối diện với sự thật rồi.
Họ lại im lặng, không khí trầm hẳn xuống. Chẳng còn bao lâu nữa là đến giờ phải chia tay. Tanhia đi vào bếp, làm một chiếc bánh ngọt và để vào lò, sau đó đi ra và nói với hai người:
- Em đã làm một chiếc bánh ngọt để chúng ta cùng ăn trước lúc chia tay.Trong chiếc bánh đó em có đặt một đồng xu nhỏ, nếu anh nào ăn bánh mà trong đấy có đồng xu thì em sẽ yêu người may mắn đó, còn nếu em nhận được đồng xu thì có nghĩa mãi mãi chúng ta chỉ là bạn của nhau như bây giờ, các anh thấy được không?
Chẳng còn cách nào hay hơn, thế là mọi người đồng ý. Khi Tanhia mang bánh vào phòng, thì thấy Valodia và Sasha đã đứng bên cửa sổ nhìn ra bầu trời tối đen nói chuyện với nhau rất thân mật, có lẽ họ tìm cách để làm giảm nỗi hồi hộp trong lòng mình. Sau khi Tanhia cắt chiếc bánh ra làm ba , cô mời 2 anh vào bàn. Họ lại im lặng nhìn vào chiếc đĩa đựng bánh đã để sẵn ở giữa bàn. Một phút trôi qua, rồi hai phút... Cuối cùng thì Tanhia nói:
- Bây giờ em sẽ quay chiếc đĩa thật mạnh nhé. Khi nào đĩa dừng thì từng người sẽ nhận lấy phần bánh trước mặt nhé.
Như để phá tan sự im lặng đáng sợ này, Tanhia quay đĩa thật nhanh. Trái tim trong lồng ngực của Valodia và Sasha như muốn vỡ tung vì hồi hộp. Chiếc đĩa từ từ dừng lại. Vẫn với cá tính quyết đoán của mình Sasha nhận lấy phần bánh trước mặt mình đầu tiên và từ từ cho vào mồm. Rồi đến lượt Valodia và Tanhia lấy phần tiếp theo... Họ nhai từng lần một chậm. thật chậm.
Bỗng Sasha reo lên thật to và lấy từ miệng mình ra một đồng xu, anh lao vào ôm lấy Valodia và sau đó bế bổng Tanhia lên. Trong lúc Sasha đang vui sướng đến tột độ thì Valodia lặng lẽ vào phòng vệ sinh rửa mặt, một lúc sau anh quay ra và bắt tay chúc mừng Sasha. Valodia xin về sớm để 2 người ở lại tâm sự. Tiễn anh ra cửa mà nước mắt Tanhia giàn giụa hai hàng, cô ôm Valodia và bỗng oà lên khóc nức nở...
***
Thời gian 3 năm trôi đi cũng thật là nhanh, Valodia trở về thành phố thân yêu của mình với nỗi buồn vô tận vì Sasha người bạn từ ấu thơ của mình đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Tanhia đã biết tin này, trái tim của người con gái như sắt lại. Ngay sáng hôm sau khi về Xmolenxco, Valodia đến thăm lại cô bạn gái Tanhia hồi học sinh của mình. Vẫn căn phòng này, năm xưa có tiếng cười nói của cả 3 người mà giờ đây chỉ còn 2. Valodia kể cho Tanhia về những ngày gian khổ của mình ở chiến trường, kể về sự hy sinh dũng cảm của Sasha trong cùng tiểu đội chiến đấu với mình. Valodia kể trước lúc tắt thở Sasha đã lấy từ túi ngực mình ra đồng xu năm nào và trao cho Valodia, sasha ra đi và chỉ muốn trao lại tình yêu của mình với Tanhia cho Valodia mà thôi.
Tanhia lặng lẽ đi ra phía cửa sổ, nơi mà Valodia va Sasha lần cuối đã đứng đó. Valodia đứng dậy, anh lại gần Tanhia, đặt một tay lên vai Tanhia, còn tay kia anh cho vào túi và lấy ra hai đồng xu nhỏ giống nhau đưa cho Tanhia. Và cũng chính lúc đó Tanhia xoè lòng bàn tay trái của mình ra, trong đó cũng có một đồng xu y trang như thế. Hai người lặng lẽ ôm lấy nhau, nước mắt Tanhia lại chảy dài như đêm nào đó tiến Valodia về trong khi Sasha vui mừng vì nhận được đồng xu may mắn của mình.
Sau này Valodia và Tanhia trở thành vợ chồng của nhau, và hàng năm cứ đến ngày mất của Sasha họ lại cùng nhau ra nghĩa trang thăm lại bạn cũ của mình cùng với 3 đồng xu luôn trong tay.
***
Ba đồng xu thật nhỏ nhưng nó lại tượng trưng cho tình bạn và tình yêu cao cả của 3 con người cao đẹp. Tại sao lại có 3 đồng xu nhỉ. Khi kể lại chuyện này cho mọi người Tanhia luôn cầm 3 đồng xu đó trong tay:
- Hôm đó, tôi đã cố tình chọn 3 đồng xu và đặt vào 3 góc của chiếc bánh, vì tôi không muốn mất người nào cả. Ai cũng nhận được phần của mình với đồng xu trong ấy. Chỉ có Sasha, anh ấy quá chân thành và quá yêu tôi nên khi cắn phải đồng xu thì đã reo lên. Trong lúc đó Valodia lặng lẽ vào nhà vệ sinh để lấy đồng xu ra khỏi miệng mình rồi âm thầm cho vào túi quần. Còn tôi, khi thấy Sasha vui đến tột độ thì không còn đủ can đảm đưa đồng xu của mình ra nữa mà lặng lẽ dấu đi, nhưng cũng chính hôm đó tôi biết rằng trong đời tôi được chứng kiến một tình bạn thật vĩ đại và lòng cao thượng vô biên của Valodia, vì tôi biết rằng trong túi Valodia lúc đó đang có đồng xu thứ 3.