This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

8/4/13

[Truyện Audio] Cuộc điện thoại ngày mưa

Audio - Nguyên khẽ lăn chiếc xe đến bên cửa sổ. Cơn mưa phùn từ chiều hôm trước đến sáng nay vẫn chưa dứt. Cô bé lặng yên, không ngước mắt nhìn ra cửa sổ lấy một lần, mặc cho hoa lá, cỏ cây đang reo vui, mơn mởn, căng tràn sức sống dưới làn mưa mỏng trong veo...
 
 ***


[audio:url=http://cdntn.com/audio/20121230/cuoc-dien-thoai-ngay-mua.mp3]



Vậy là đã nửa năm kể từ ngày vụ tai nạn khủng khiếp xảy ra. Trên đường đi học về, Nguyên bị một chiếc xe buýt đâm phải, đôi chân dập nát nên phải cưa. Bao ước mơ, hoài bão của một cô bé tuổi mười lăm vỡ vụn theo tai nạn thảm khốc ấy. Từ lúc chuyện dữ xảy ra, Nguyên không còn nói chuyện, gặp gỡ hay tiếp xúc với bất kỳ ai ngoài bố mẹ. Nguyên cho rằng cuộc sống của mình như vậy là hết, mọi điều tốt đẹp trên đời sẽ chẳng bao giờ đến với mình nữa... 
Bỗng tiếng chuông điện thoại reo vang, một cuộc điện thoại gọi nhầm vào máy nhà Nguyên. Sau khi xin lỗi vì đã làm phiền, cô bạn ở đầu dây bên kia hỏi khẽ:
- Mình nghe giọng bạn buồn quá! Có phải bạn đang gặp chuyện gì không? Mình rất vui nếu có thể giúp bạn...
Chẳng hiểu sao lúc ấy Nguyên lại khóc và muốn tâm sự ngay với người bạn đó. Nguyên khẽ nói:

- Mình đã gặp một tai nạn khủng khiếp và tai nạn ấy khiến mình không thể đi lại được nữa...
Cô bé ở đầu dây bên kia lặng đi một lát, rồi nhỏ nhẹ:

- Mình tên là Mai. Mình xin chia buồn cùng bạn vì nỗi bất hạnh này. Nhưng bạn hãy cố gắng lên bởi xung quanh bạn còn rất nhiều điều tốt đẹp. Mình nghĩ rằng, lúc này thiên nhiên sẽ là bài thuốc hiệu quả giúp bạn mau chóng lấy lại tinh thần đấy.
Nguyên ngập ngừng:
- Lâu lắm rồi mình chưa ra khỏi phòng. Thực ra là mình rất ngại...
Mai mỉm cười nói tiếp:
- Nếu vậy thì mình sẽ kể cho bạn nghe nhé!
Rồi cứ thế, hằng ngày Mai và Nguyên đều nói chuyện với nhau qua điện thoại. Nguyên mặc cảm nên vẫn sống khép mình. Tuy nhiên, cô bé rất thích nghe Mai kể chuyện. Từ chuyện vườn hoa nhà Mai có những loại cây gì, màu sắc của chúng rực rỡ ra sao, đến chuyện con mèo nhà Mai rình bắt chuột như thế nào...
Qua lời kể của Mai, trước mắt Nguyên hiện ra một bức tranh thật sống động, rực rỡ sắc màu, ngát hương thơm và rộn rã âm thanh. Nụ cười đã dần trở lại trên môi Nguyên. Và điều tuyệt vời hơn cả là Nguyên bắt đầu muốn ra ngoài để tận hưởng cảm giác hạnh phúc mà thiên nhiên mang lại.
***
Hôm nay, Nguyên rất vui vì Mai hẹn sẽ đến thăm và đưa Nguyên đi chơi. Đúng giờ hẹn, Mai đến nhà Nguyên với bó hồng vàng trên tay, loại hoa mà Nguyên rất thích.
Chưa kịp vui mừng vì được gặp người bạn bấy lâu tâm sự qua điện thoại, Nguyên đã giật mình nhận ra một sự thật đau lòng: Mai là người khiếm thị.
Không để Nguyên hỏi gì thêm, Mai nói luôn:
- Xin lỗi Nguyên vì mình đã giấu bạn, tất cả những gì mình kể với bạn đều do mình tưởng tượng ra thôi. Từ khi sinh ra mình đã không nhìn thấy ánh sáng rồi. Mình kể cho bạn nghe là để bạn thêm tự tin, thêm yêu cuộc sống và yêu chính bản thân mình.
Rồi Nguyên và Mai cùng òa khóc, hai cô bé ôm chặt lấy nhau. Nguyên chợt nhận ra rằng, trên đời này còn có nhiều người bất hạnh hơn mình, chính vì thế mà mình phải cố gắng vượt qua khó khăn, cố gắng sống tốt. Giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má càng khiến cô bé hiểu một chân lý giản dị: không chỉ nụ cười mà đôi khi giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc, đó là giọt nước mắt đồng cảm của con người với con người.
Nguyên thầm cảm ơn cuộc điện thoại nhầm lẫn vào ngày mưa hôm ấy, bởi chính nó đã mang đến cho Nguyên không chỉ một người bạn tuyệt vời mà còn tiếp thêm cho cô bé sức mạnh, niềm tin vào cuộc sống và chắp cánh ước mơ để bay cao, bay xa hơn...
Nguyễn Thu Hằng

[Truyện AUDIO] Lá thư từ Thiên Đường

Audio - Khi bạn mất đi một ai đó và bạn nghĩ rằng bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn, thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất.
***


[audio:url=http://cdntn.com/audio/20121230/la-thu-tu-thien-duong.mp3]

Sally vội vã tiến đến cửa phòng cấp cứu khi thấy cánh cửa bên trong mở ra. Sally hỏi vị bác sĩ: "Con trai của tôi thế nào rồi... Thằng bé sẽ ổn chứ?... Tôi có thể nhìn nó ngay bây giờ không!..." Vị bác sĩ trả lời từ tốn
"Tôi rất lấy làm tiếc, chúng tôi đã làm hết sức mình có thể!"
Sally tự hỏi với lòng mình "Tại sao những đứa trẻ có thể chịu được căn bệnh ung thư, Chúa hầu như không ngó ngàng đến chúng sao. Chúa, người ở đâu trong khi con trai con lúc này cần một đặc ân của người!"
Vị bác sĩ trả lời bên cạnh Sally: "Ít phút nữa sẽ có ý tá đưa chị vào thăm cháu bé, trước khi chúng tôi chuyển cháu đi."
Sally muốn nói với người y tá rằng cô muốn ngay lúc này được gặp mặt con trai bé bỏng của cô để nói lời tạm biệt cậu bé, trước khi không còn dịp nào để có thể nhìn thấy cậu bé nữa.
thiên-đường-của-con
Sally đưa nhanh những ngón tay của mình lên mái tóc còn bối rối. "Bà đã chuẩn bị mang bao trùm tóc chưa..." người y tá nói. Sally nhanh chóng nhận bao trùm tóc dành cho người thăm bệnh lên đầu, vừa trùm tóc xong Sally khẽ nói: "Jimmy đã từng có ý nghĩ sẽ hiến thân xác của mình cho trường đại học y. Thằng bé bảo rằng như thế sẽ có lúc giúp được cho một ai đó, và đó là điều thằng bé muốn.
Câu trả lời đầu tiên của tôi là không thể, nhưng Jimmy nói với tôi rằng "Mẹ à, con muốn mình trở nên có ích ngay cả khi con không còn sống nữa, có thể điều đó sẽ giúp được cho một cậu bé cô bé nào giống như con để bạn ấy có thêm thời gian sống với gia đình của bạn ấy!"
Sally bảo rằng: "Jimmy của tôi là một cậu bé có trái tim bằng vàng, thằng bé luôn luôn nghĩ đến người khác, luôn muốn giúp đỡ những mọi người bằng một cách nào đó khi thằng bé có thể"
Sally từ từ bước chậm rãi đến phòng bệnh nhi lần cuối sau khi cô đã từng túc trực tại nơi này hơn 6 tháng ròng. Cô ngồi lên chiếc giường bệnh của Jimmy và thu dọn những món đồ chơi của Jimmy cho vào túi. Cô lẳng lặng xách chiếc túi nhỏ cho vào băng ghế của chiếc xe và từ từ lăn bánh. Bệnh viện lùi dần về phía xa như thể cô càng chạy xa bệnh viện chỉ còn như một cái chấm nhỏ nhoi. Sally không hề quay đầu lại nhìn, cô sợ mình lại trở đầu xe và chạy đến Jimmy một lần nữa.
Sally lái xe về nhà một cách khó nhọc và hầu như càng khó hơn khi bước chân vào nhà. Một cảm giác trống rỗng khiến cho Sally buốt tim. Cô mang chiếc túi đựng đồ chơi từ bệnh viện của Jimmy về phòng, và để mọi thứ bày biện đúng như khi Jimmy vẫn còn ở nhà, chiếc xe đồ chơi cứu hỏa được để góc kệ sách. Rồi Sally ngồi xụp xuống bên chiếc giường của Jimmy, cô ôm ghì chiếc
gối của Jimmy vào lòng và nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi.

hạnh-phúc-bất-tận
Sally tỉnh giấc vào khoảng nửa đêm và nằm dài trên giường bỗng một lá thư rơi ra từ chiếc gối. Cô nhặt nó lên và đọc
"Mẹ ơi!
Con biết rồi mẹ sẽ rất nhớ con, nhưng mẹ đừng bao giờ nghĩ rằng con sẽ quên mẹ hoặc con không còn yêu mẹ nữa, bởi vì dù con không còn ở cạnh mẹ để nói con yêu mẹ rất nhiều.
Con luôn nghĩ đến mẹ mỗi ngày và con luôn muốn yêu mẹ mỗi ngày mỗi nhiều hơn. Một ngày nào đó mẹ với con sẽ được gặp lại nhau. Mẹ à, nếu mẹ muốn những đứa trẻ giống con không thấy cô đơn và buồn chán, mẹ hãy cho các bạn ấy phòng của con, cho các bạn ấy những món đồ chơi con đã từng chơi. Hoặc nếu như mẹ mang các món đồ chơi của con cho một bé gái nào đấy, bạn ấy sẽ không thể nào chơi những món đồ chơi của bọn con trai chúng con, lúc ấy mẹ nên mua cho bạn ấy một con búp bê hay món đồ chơi mà bạn ấy thích.
Mẹ đừng buồn khi nghĩ về con mẹ nhé, nơi này thực sự rất tuyệt. Ông và bà sẽ gặp con sớm thôi nếu con đã có mặt ở đây và chạy vòng quanh nhìn ngắm mọi nơi, nhưng hẳn là sẽ không lâu nữa đâu. Các thiên thần rất thân thiện và con rất thích nhìn họ bay lơ lửng trên cao.
Con mãi yêu mẹ
Jimmy của mẹ."
Khi bạn mất đi một ai đó và bạn nghĩ rằng bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn, thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất.
hạnh-phúc-cuối-cùng
Vào một lúc nào đó bạn sẽ có thể lại yêu ai đấy theo cách mà bạn đã yêu người đấy, nhưng vĩnh viễn sẽ không có ai có thể yêu người ấy như bạn đã yêu.

Vận tốc YÊU

Chúng tôi ngồi đó.
Đối diện nhau.
Em và tôi.
Chiếc bàn ngăn giữa tạo một khoảng cách vừa đủ cho những thân tình và âm thanh hỗn độn xô đẩy vào nhau. Em đắm đuối tôi. Tôi mê mải ngắm nhìn em, thật kĩ. Đường phố dội vào chúng tôi những tiếng động lai tạp và hỗn loạn. Tiếng động cơ, tiếng còi xe, tiếng điện thoại, tiếng bước chân gõ lạch cạch vào cuộc trò chuyện của chúng tôi. Em ở trước mặt tôi, và với khoảng cách này, tưởng chừng như mọi ơ hờ của nhân gian cũng có thể chọc thủng cái màng mỏng manh đang ngăn cách hai chúng tôi, văng tôi và em va chạm vào nhau, giữa những biến động như thoi đưa của muôn nẻo cuộc đời.
Nhưng. Hỡi ôi…
Có biết bao nhiêu tình yêu đang chao đảo giữa thời thế, không thể cưỡng lại sức mạnh với tốc độ ánh sáng đang cuốn phăng đi mọi sự e ấp cần phải có của một mối nhân duyên. Tôi còn mong chờ ? Hay em còn tha thiết? Hay bởi chúng tôi đang mắc kẹt giữa trái tim riêng không xum vầy được với cái dòng chảy đang cuốn mọi tình yêu đi trên những lối mòn tẻ nhạt  và chóng vánh?
Vận tốc yêu
Tôi và em.
Bên nhau.
Trong một không gian và thời gian khác.
Những âm thanh thôi không động đậy trong sự riêng tư bất tận của tôi và em, để nhường chỗ cho nhịp tim của hai người đang vồn vã. Rực rỡ. Và sợ sệt.
Chúng tôi cứ thinh lặng như thế. Ngập ngùng như thế. Quên thời gian. Mải miết tô vẽ trong đầu nhau thứ màu sắc huy hoàng, đỏ thắm.
Đã 1 giờ trôi qua…
Một giờ trôi qua…
Thêm một giờ nữa, nặng mình lê bước tới không gian em và tôi…
Đã quá lâu để thỏa hiệp với im lặng. Tôi nhìn thấy rõ ràng mồ hôi đang tứa ra không kiểm soát nổi ở hai thái dương, trong khi hơi lạnh đang phủ kín cả cơ thể, khiến tôi ngồi yên như tượng đá. Phải có ai đó, một trong hai chúng tôi, phản kháng lại đôi bàn tay của sự im lặng đang bóp nghẹt lấy hai người. Cú bắt tay với ngôn từ cần kíp đến mức nếu chậm trễ, dù chỉ là một giây một phút nào thôi, thì tôi không chắc em và tôi còn có thể tiếp tục nhịp thở hay không?
Chỉ có điều… Ai sẽ là người lên tiếng? Em? Hay tôi?...
Vận tốc yêu
Bất thình lình, một âm thanh từ nơi xa xăm nào đó vọng lại. Nó văng vẳng một tâm sự và lời giãi bày kín đáo, kéo theo một sự váng vất và mơ hồ làm tôi hồ nghi. Tôi không thể khẳng định được nó đến từ đâu? Từ sâu thẳm trong tim em? Hay nó là những khát khao từ đáy lòng tôi?
Tôi bối rối.
Tôi hoang mang.
Khi mà em vẫn đang ở trước mặt tôi. Vẫn chăm chú để tôi biết tôi là em đang trọn vẹn hướng về tôi, đủ xa cách để khiến tôi chùn bước. Đôi chân nặng trĩu những tính toán cằn cỗi và những mộng ước vu vơ cứ níu chặt tôi. Một sự thách đấu tàn khốc giữa có em và một lời khước từ, giữa bên nhau và muôn trùng đơn côi, giữa tiến và lui, giữa đặt cược và chấp nhận trắng tay.
Trái tim tôi như ngừng đập sau khi nghe thấy em gọi tôi. Là tên tôi chứ không phải ai khác. Bộ não cùng trái tim ngay lập tức làm việc để truy cho ra tung tích của âm thanh mà đôi tai đã nghe được. “ Hãy ở lại bên em, anh nhé!”. Chính là giọng nói của em. Với thanh âm trong trẻo và ngọt lành không lẫn vào đâu được. Những êm dịu tôi vừa nghe được tạo cho tôi một ảo giác và tôi mau chóng bị nhấm chìm trong đó. Tôi ngây ngô. Tôi tự ma mị rằng có thể đây chỉ là giấc mơ thôi, và rằng tôi đang khuất lấp trong những mộng ước của riêng tôi mà thôi.
Tôi bối rối.
Tôi hoang mang.
Những ủ ê kéo dài suốt trong một khoảng khắc nào đó, cho đến khi tôi bước được đến điểm hội tụ của giác quan, thời gian và lòng can đảm, tôi mới ôm trọn vẹn tha thiết và ngọt ngào để nhìn thẳng vào mắt em. Trái tim phấp phỏng mong chờ một cái kết cho lần giao thoa cảm xúc. Của tôi và em.
Nhưng đôi mắt em đã ngêu ngao tận phương trời nào rồi…
Tôi hụt hẫng. Khi sự lơ đễnh của em đã ném trả tôi trở về với hiện thực này. Rằng không có một âm thanh hay giọng nói ngọt lịm nào cả. Rằng những cảm giác của tôi về em chỉ là những con rối nhì nhằng do chính tôi điều khiển mà không có bất kì một sự tác động nào của em. Ở thực tại này. Tôi và em. Vẫn ngồi đây. Ở giữa là chiếc bàn ngăn cách rộng 60 phân. Em và tôi. Xa xôi hơn bao giờ hết…
Thứ gì đó trong lồng ngực bên trái tôi, bỗng nhiên nhẹ bẫng…
Tôi và em.
Lạc nhịp.
Những tạp âm bên ngoài lại gõ nhập nhằng vào cuộc đời tôi và em…
Vận tốc yêu
Năm tháng vun vút vụt trôi qua từng ngón tay. Tôi gặp em. Em vẫn một mình. Tiếng chúng tôi quyện vào nhau, át cả những xô bồ phiền phức đang tung tăng ngả ngốn ngoài kia. Em nói, nhuốm màu kí ức. Em thổi bùng lên ngọn lửa ngày hôm qua: nếu xưa kia tôi nhanh chóng nhận ra đôi môi em đã mấp máy những yêu thương mỏng manh thì đã không có cái hiện tại này. Thì ra, nhịp đập của tôi không những đã lỗi thời mà còn thiếu tốc độ nữa. Ngoảnh mặt làm ngơ trước thứ cảm xúc thoáng chốc, thoi đưa như mì ăn liền và đồ ăn nhanh, tôi đã bị cái dòng chảy cảm xúc của nhân loại đá văng ra ngoài rìa, trơ trọi một mình ở thế giới riêng tôi. Tôi vạ vật ở những chuẩn mực dán mác tên tôi.  Em cười, phảng phất trong nụ cười là đám tro tàn: “ Tình yêu, đôi khi chính là một khoảng khắc, ở phút giây này…”
Là tôi đang mãn nguyện thỏa thê với hiện tại này hay đang gào khóc tiếc thương quá khứ đây? Lẽ nào tình yêu không phải là mỗi cái cúi đầu im lặng, là sự bối rối đắn đo, để kéo dài thêm khoảng khắc, để mỗi giây kéo dài thêm mỗi phút, mỗi phút kéo dài hơn hàng vạn giờ bên nhau sao? Điều tôi ấp ủ là tình yêu. Điều tôi ước nguyện là một đời chứ không phải là một khoảng khắc. Là thứ tình miên viễn vượt thời gian và in hằn trong tháng năm cuộc đời, chứ không chỉ là từng khoảng khắc ngắn ngủi, mỏng manh, váng vất như sương như khói. Trong khi em vẫn đinh ninh rằng: “ Tình yêu đôi khi chính là những khoảng khắc.”…
Vận tốc yêu
Và chúng ta có thể bước lên cỗ máy du hành xuyên thời gian trở về ngày hôm qua, được không? Để em bên tôi. Ở nơi đó. Thêm một lần nữa. Ở chiếc bàn tạo ra một khoảng giữa. Vừa đủ. Cho tôi và em. Lại một lần nữa. Vẫn là sự im lặng đó. Và em lên tiếng. Chính là âm thanh tôi đã từng nghe được. Tôi nhất định chờ đợi và can đảm bí mật hẹn hò với trái tim em. Để rồi không có không gian nào xa xăm đến như thế nữa. Có còn kịp phải không em?...
Có gột cho sạch một lần trái tim lỗi nhịp ???

Ba đồng xu

Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý trọng tình bạn của các anh, tình bạn của 3 đứa chúng mình. Em không muốn làm tổn thương một ai cả.
***
Valodia, Sasha và Tanhia là bộ 3 của trường trung học phổ thông của một thành phố nhỏ Xmolenxco chơi với nhau rất thân. Tuy 3 người học khác lớp nhau nhưng cùng trường, Valodia là chàng thanh niên mạnh khoẻ, tế nhị và nhã nhặn với mọi người. Còn Sasha học dưới một lớp, nhỏ con, nhanh nhẹn và học giỏi. Đôi bạn trai này gần nhà nhau và chơi với nhau từ hồi còn nhỏ. Họ đã từng bên nhau trong mọi xó xỉnh của thành phố khi còn ấu thơ. Khi lên trung học họ quen với Tanhia, một cô gái mới lớn được xếp vào hàng hoa khôi của trường. Tanhia có đôi mắt xám cùng mái tóc màu hạt dẻ rất nhí nhảnh. Ba người chơi với nhau thân thiết đến nỗi các bạn học của cả trường đều biết. Bọn lớn ở trường thường hay bàn tán về quan hệ của bộ 3 này. Có người thì cho là Valodia và Tanhia là một cặp, có người thì cho là Tanhia yêu Sasha... Cuối cùng thì mọi người chỉ biết là ba người này chơi thân với nhau còn hơn cả ruột thịt.
Ba đồng xu
Nói thẳng ra trong trái tim của Valodia lẫn Sasha đều muốn cất giữ hình ảnh của người bạn gái thân thương Tanhia cho riêng mình. Nhưng tình bạn giữa đôi bạn trai mạnh mẽ đến mức không bao giờ hai người dám nghĩ đến chuyện thổ lộ tình yêu với Tanhia. Họ không muốn tình bạn giữa 3 người phải tan vỡ. Tanhia cũng vậy, cô biết rằng cả 2 người bạn trai đều rất yêu mình, nhưng chưa một lần nào cô thiên vị ai, vì cả Valodia và Sasha đều tốt và đáng trân trọng như nhau, hơn nữa 2 người bạn trai lại quá thân thiết và gần gũi.
Thời gian rồi cũng trôi đi mau, 2 người bạn trai ra trường và công tác ngay tại thành phố, còn Tanhia thì đang học năm cuối của trung học. Họ vẫn gặp nhau hàng tuần, đi xem và thường đi khiêu vũ cùng nhau vào những ngày cuối tuần. Tình cảm vẫn mặn nồng như khi còn học trong trường, chỉ có điều là họ gặp gỡ nhau ít hơn.
Rồi chiến tranh xẩy ra, cả Valodia va Sasha đều được gọi nhập ngũ cùng ngày, Tanhia thì tham gia vào đội cứu thương của quận đoàn. Ngày hôm sau là ngày lên đường ra mặt trận, cả 3 hẹn gặp nhau tại nhà của Tanhia. Tối hôm đó như những lần gặp trước, họ có mặt rất đúng giờ. Nhưng ai cũng trầm lặng và ít nói hơn. May mà Tanhia còn chạy qua chạy lại chuẩn bị đồ ăn cho bữa tối. Khi cả 3 đã cùng ngồi bên nhau, im lặng, thì Sasha cất tiếng:
- Ngày mai là ngày bọn mình lên đường rồi mà ngày về thì không biết trước, có điều mà có lẽ không phải riêng mình mà chắc là cả Valodia nữa muốn nói với Tanhia rằng bọn anh rất yêu em.
Như đã chuẩn bị cho câu nói từ lâu lắm rồi, Tanhia không hề bối rối ngắt lời:
- Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý trọng tình bạn của các anh, tình bạn của 3 đứa chúng mình. Em không muốn làm tổn thương một ai cả.
Valodia nói cuối cùng:
- Tanhia, thú thật anh rất muốn có em trong đời, nhưng anh không muốn mất đi tình bạn đã có giữa chúng ta. Thật khó, nhưng cũng đến lúc chúng mình phải đối diện với sự thật rồi.
Họ lại im lặng, không khí trầm hẳn xuống. Chẳng còn bao lâu nữa là đến giờ phải chia tay. Tanhia đi vào bếp, làm một chiếc bánh ngọt và để vào lò, sau đó đi ra và nói với hai người:
- Em đã làm một chiếc bánh ngọt để chúng ta cùng ăn trước lúc chia tay.Trong chiếc bánh đó em có đặt một đồng xu nhỏ, nếu anh nào ăn bánh mà trong đấy có đồng xu thì em sẽ yêu người may mắn đó, còn nếu em nhận được đồng xu thì có nghĩa mãi mãi chúng ta chỉ là bạn của nhau như bây giờ, các anh thấy được không?
Chẳng còn cách nào hay hơn, thế là mọi người đồng ý. Khi Tanhia mang bánh vào phòng, thì thấy Valodia và Sasha đã đứng bên cửa sổ nhìn ra bầu trời tối đen nói chuyện với nhau rất thân mật, có lẽ họ tìm cách để làm giảm nỗi hồi hộp trong lòng mình. Sau khi Tanhia cắt chiếc bánh ra làm ba , cô mời 2 anh vào bàn. Họ lại im lặng nhìn vào chiếc đĩa đựng bánh đã để sẵn ở giữa bàn. Một phút trôi qua, rồi hai phút... Cuối cùng thì Tanhia nói:
- Bây giờ em sẽ quay chiếc đĩa thật mạnh nhé. Khi nào đĩa dừng thì từng người sẽ nhận lấy phần bánh trước mặt nhé.
Như để phá tan sự im lặng đáng sợ này, Tanhia quay đĩa thật nhanh. Trái tim trong lồng ngực của Valodia và Sasha như muốn vỡ tung vì hồi hộp. Chiếc đĩa từ từ dừng lại. Vẫn với cá tính quyết đoán của mình Sasha nhận lấy phần bánh trước mặt mình đầu tiên và từ từ cho vào mồm. Rồi đến lượt Valodia và Tanhia lấy phần tiếp theo... Họ nhai từng lần một chậm. thật chậm.
Bỗng Sasha reo lên thật to và lấy từ miệng mình ra một đồng xu, anh lao vào ôm lấy Valodia và sau đó bế bổng Tanhia lên. Trong lúc Sasha đang vui sướng đến tột độ thì Valodia lặng lẽ vào phòng vệ sinh rửa mặt, một lúc sau anh quay ra và bắt tay chúc mừng Sasha. Valodia xin về sớm để 2 người ở lại tâm sự. Tiễn anh ra cửa mà nước mắt Tanhia giàn giụa hai hàng, cô ôm Valodia và bỗng oà lên khóc nức nở...
***
Thời gian 3 năm trôi đi cũng thật là nhanh, Valodia trở về thành phố thân yêu của mình với nỗi buồn vô tận vì Sasha người bạn từ ấu thơ của mình đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Tanhia đã biết tin này, trái tim của người con gái như sắt lại. Ngay sáng hôm sau khi về Xmolenxco, Valodia đến thăm lại cô bạn gái Tanhia hồi học sinh của mình. Vẫn căn phòng này, năm xưa có tiếng cười nói của cả 3 người mà giờ đây chỉ còn 2. Valodia kể cho Tanhia về những ngày gian khổ của mình ở chiến trường, kể về sự hy sinh dũng cảm của Sasha trong cùng tiểu đội chiến đấu với mình. Valodia kể trước lúc tắt thở Sasha đã lấy từ túi ngực mình ra đồng xu năm nào và trao cho Valodia, sasha ra đi và chỉ muốn trao lại tình yêu của mình với Tanhia cho Valodia mà thôi.
Tanhia lặng lẽ đi ra phía cửa sổ, nơi mà Valodia va Sasha lần cuối đã đứng đó. Valodia đứng dậy, anh lại gần Tanhia, đặt một tay lên vai Tanhia, còn tay kia anh cho vào túi và lấy ra hai đồng xu nhỏ giống nhau đưa cho Tanhia. Và cũng chính lúc đó Tanhia xoè lòng bàn tay trái của mình ra, trong đó cũng có một đồng xu y trang như thế. Hai người lặng lẽ ôm lấy nhau, nước mắt Tanhia lại chảy dài như đêm nào đó tiến Valodia về trong khi Sasha vui mừng vì nhận được đồng xu may mắn của mình.
Sau này Valodia và Tanhia trở thành vợ chồng của nhau, và hàng năm cứ đến ngày mất của Sasha họ lại cùng nhau ra nghĩa trang thăm lại bạn cũ của mình cùng với 3 đồng xu luôn trong tay.
***
Ba đồng xu thật nhỏ nhưng nó lại tượng trưng cho tình bạn và tình yêu cao cả của 3 con người cao đẹp. Tại sao lại có 3 đồng xu nhỉ. Khi kể lại chuyện này cho mọi người Tanhia luôn cầm 3 đồng xu đó trong tay:
- Hôm đó, tôi đã cố tình chọn 3 đồng xu và đặt vào 3 góc của chiếc bánh, vì tôi không muốn mất người nào cả. Ai cũng nhận được phần của mình với đồng xu trong ấy. Chỉ có Sasha, anh ấy quá chân thành và quá yêu tôi nên khi cắn phải đồng xu thì đã reo lên. Trong lúc đó Valodia lặng lẽ vào nhà vệ sinh để lấy đồng xu ra khỏi miệng mình rồi âm thầm cho vào túi quần. Còn tôi, khi thấy Sasha vui đến tột độ thì không còn đủ can đảm đưa đồng xu của mình ra nữa mà lặng lẽ dấu đi, nhưng cũng chính hôm đó tôi biết rằng trong đời tôi được chứng kiến một tình bạn thật vĩ đại và lòng cao thượng vô biên của Valodia, vì tôi biết rằng trong túi Valodia lúc đó đang có đồng xu thứ 3.

6/10/11

Nếu hạnh phúc không ở cuối con đường


Nếu hạnh phúc không đợi cuối con đường
Những ngóc ngách có còn nguyên giá trị
Những giấc mơ đã thôi còn mộng mị
Ta vẫn còn mong muốn đợi chờ nhau?

Nếu hạnh phúc không ở cuối con đường
Mà chỉ ở lưng chừng từng khoảnh khắc
Ta có thấy mình thực là hạnh phúc
Hay hoài nghi với chính bản thân mình?

Nếu hạnh phúc không chờ cuối con đường
Những ngã rẽ cứ chực chờ muôn lối
Ta có đủ lòng tin mà bước tới
Và đợi chờ gì nữa ở ngày mai?

Nếu hạnh phúc không ở cuối con đường
Hay mình thôi đừng chờ nhau thêm nữa?
Mỗi bước thiếu nhau chông chênh một nửa
Hạnh phúc chồng chành, hạnh phúc chông chênh.

Và nếu thế, chúng mình có từ bỏ
Chút nhỏ nhoi của hạnh phúc đợi chờ
Chút dấu, chút yêu, chút mùa hạ nhỏ
Cơn mưa trái mùa rải bước cõi xưa?






Lê Thị Huyền

Say nắng



Lắm phen người ta ngỡ say nắng chỉ là một cảm giác choáng ngợp, náu mình vào mái hiên mát rượi cây xanh sẽ nhanh chóng tỉnh người; nhưng lắm lúc “Say nắng là sự trỗi dậy bất ngờ của tình yêu thực sự sau cái phút đam mê thường tình” như Ivan Bunhin đã từng nói – mà người ta chẳng tài nào thoát được.
           Say nắng là cảm xúc thường không lời, như luồng gió nhẹ, không để lại dấu tích...
           Say nắng là thứ tình cảm không kết cục, nhưng “đẹp trong những nỗi buồn nhè nhẹ”...
           Có những thứ tự nhiên sẽ dừng lại. Người khôn ngoan biết đóng tim mình kịp thời, chừa cho mình một đường lui. Mỗi một duyên may nào đó giữa ta và một người có thể sẽ tốt hơn nếu chỉ dừng lại ở đó.
            Những con người đi qua cuộc đời, có người ở lại mãi mãi, có người vội vàng đi... Nhưng dù đi hay ở, dù vội vã hay bình thản, thì theo một cách nào đó, người ta vẫn để lại một tiếng ca, một cử chỉ đẹp, một ánh nhìn khó quên... Và đôi khi là cả trái tim... Ở hoàn cảnh nào đó họ thật đáng yêu, là một hình tượng đẹp ghi tạc trong kí ức vì cảm giác say nắng đó chính là một trong những sắc thái muôn màu của tình yêu.
          Dừng lại ở đó, trên dốc cao thẳng xuống lòng vực thẳm. Chỉ một nghiêng mình, chỉ một vẫy tay là tất cả sẽ xoay chiều, sẽ thay đổi hết.
             Dòng thời gian trơn tuột qua từng kẽ ngón tay, mình cảm nhận được nhưng không cách nào nắm bắt. Không rõ là mình đang buồn? Hay đang cô đơn? Hay đang trống trải? Hay tất cả? Hay không gì cả?
           Mình chẳng thể tách bạch được rõ ràng...
           Lớp này là buồn đau, lớp này là nhung nhớ, lớp này là trống vắng, lớp này là rộn ràng... Sao không đã buồn thì thôi nhớ, đã vui thì đừng đau, đã hạnh phúc thì đừng bất an, lo lắng...
           Giá như con người chỉ đơn giản như thế, thì... đơn giản quá...
           Niềm tiếc nuối, ước ao ấy làm lòng tôi đau nhói. Tôi sợ cảm giác chia li, sợ thay đổi, sợ sau này những gương mặt gần gũi thân quen đó quá xa cách với tôi... Một lần nữa, tôi trở về với hiện tại, cảm nhận những gì xung quanh mình, và tôi cảm thấy yên vui. Khi tôi sống trong hiện tại, hoà nhập với niềm vui của mọi người, tôi cảm thấy hạnh phúc biết bao... Nhưng khi tâm trí tôi đi đến tương lai, niềm đau lại cũng xâm chiếm...
           Một cảm giác vừa buồn, vừa xốn xang khó tả. Bỗng nhiên thấy mình ngày càng trở nên đa cảm hơn... Trong lòng dường như chơi vơi một nỗi nhớ, chỉ nhớ thôi, không nhớ ai cả...



                  Đừng chia tay để rồi ai cũng khóc


                  Khi tất cả quanh mình bỗng hóa thân thương

......

Đỗ Thái Hà